mSexy – Kho clip giải trí hot_Ko,đã ngủ đâu! Thế quà 14tháng 2 đâu?
_ Ơ! Quà à? Ra Ken bảo.
Ken ôm nó
_Có thích hơn ôm gấu ko? Quà 14/2 đó!
_Uhm! Chỉ ấm hơn thôi! Ko thích hơn!
_Thế Ken với gấu yêu ai hơn?
_Yêu gấu hơn…
Ken nhìn nó với vẻ mặt…… ko được vui cho lắm và đầy vẻ giận dỗi. Nó cười, lấy tay véo má Ken
_Á đau…u!
_Ngốc! Yêu gấu Ken nhất mờ ^^.
Ken thả vào lòng bàn tay nó …1 chiếc nhẫn.
_Của Kenny đấy!
_Cái gì đấy ạ?
_Nhẫn cưới
_Eo! Em mới 19 tuổi.
_Ken sẽ chờ đến ngày Kenny ra trường. Ngố, đeo vào ngón này cơ mà!
Ken đeo cho nó vào ngón áp út! Cái cảm giác trên tay có 1 cái" nhẫn"…. 1cảm giác hạnh phúc lạ lùng. Quà 14/2 năm ấy, là món quà mà nó nhớ nhất.
Thời gian cứ trôi, vào cái năm Kenny đang học năm thứ 2… Nó dường như đang rất hạnh phúc với Ken và 2 chị nó cũng đang hạnh phúc với Yun và Jan thì có chuyện xảy ra.
Ken bị tai nạn!
Lúc Kenny bệnh viện ,thấy Ken nó cứ khóc suốt. Còn Ken chỉ cười và nói:"ko sao đâu! Ken ko chết đâu mà! Mai Ken ra nước ngoài phẫu thuật rồi Ken sẽ về mà.Chờ Ken nhé! Đừng khóc mà!"
Ngày chia tay, nó ôm Ken ko muốn buông ra tí nào…Bởi vì nó sợ …sợ Ken ko về với nó nữa. Rồi Ken cũng lên máy bay, bỏ lại nó với sự chờ đợi…1tuần 2 tuần …1 tháng….3 tháng. Đến 1 ngày, nó nhận được 1 lá thư kèm 1 bức ảnh.
Thư của Ken viết trước khi phẫu thuật!
"Kenny yêu! Còn nhớ Ken ko đấy?Hôm nay Ken mới viết được thư cho Kenny. Xin lỗi nhé! Khi bức thư này đến tay Kenny, cũng là lúc Ken ko còn trên thế giới này nữa. Kenny đừng khóc nhé! Đừng để Ken thấy Kenny buồn.
Thời gian qua ở bên Kenny, Ken đã rất hạnh phúc, để bây giờ dù có ra đi Ken cũng mãn nguyện lắm rồi! Giờ Ken lo cho Kenny lắm! Ken biết là Ken ko được phép ra đi,Ken biết là Ken đã ko giữ đúng lời hứa là sẽ chăm sóc cho Kenny cả đời…Ken xin lỗi…thật sự Ken ko muốn để Kenny lại 1 mình… nhưng đành chấp nhận vậy thôi! Ken ko còn sự lựa chọn nào khác. Lá thư này Ken viết,nếu ca phẫu thuật ko thành công, đây sẽ là bức thư cuối cùng. Nếu ca phẫu thuật thành công, thì Ken sẽ xé bức thư này và gọi về cho Kenny ngay. Ken nhớ giọng nói của Kenny nhiều lắm, nhớ nhiều lắm Kenny biết ko?
Kenny à,nếu lỡ như nhận được bức thư này, hãy tự tìm cho Kenny 1 chỗ dựa khác nhé! Ko cần phải để "tang "Ken 3 năm như Kenny vẫn thường hay đùa đâu. Hãy hạnh phúc, hãy luôn cười để Ken luôn được thấy nụ cười nở trên môi Kenny! Trên trời, Ken vẫn luôn dõi theo Kenny mà! Yêu và sẽ mãi yêu Kenny như ngày đầu chúng mình gặp nhau! Tạm biệt nhé, tình yêu của Ken!…"
Đọc xong bức thư ấy, Kenny khóc suốt, nó ko muốn làm gì cả, chỉ ngồi khóc. Cả 1 tuần sau khi đọc bức thư ấy, nó cũng chỉ biết khóc. Nhìn lại những bức ảnh,những kỉ niệm , cái nhẫn….tất cả vẫn còn nhưng Ken thì ko còn nữa!
Cho đến bây giờ, đã hơn 3 tháng, nó đã đủ bình tĩnh để chấp nhận ko có Ken, nó vẫn cố gắng sống….dù trước đó nó chỉ muốn đi cùng Ken luôn thôi! Bây giờ nó đã đi học, nhưng vẫn còn quá sock. Ken ra đi để lại trong nó vết thương lòng quá lớn. Nó vẫn đeo nhẫn, vẫn bảo mọi người gọi nó là Kenny ít nhất là cho đến khi nó học hết năm thứ 4 và ra trường. Chỉ có điều, nó sống khép kín hơn,ko đi chơi , ít nói chuyện và dường như nó ko còn cười nữa. Lúc nào cũng buồn và đôi mắt lúc nào cũng ướt lệ. Nó ko còn là Kenny yêu đời, vô tư, hay cười như trước nữa! Nhiều lúc đi trên đường, chợt nhớ lại 1 kỉ niệm về Ken, nó lại khóc…Dù mọi người nói sao,nó vẫn buồn, vẫn ko thể chịu được cảm giác mất đi Ken.
Về nhà lúc 7h, nó ko ăn cơm. Ba má nó cũng biết chuyện xảy ra với đứa con gái bé bỏng nên chẳng ai trách mắng . Ai cũng nghĩ nó cần thêm thời gian. Nó lên phòng,khoá trái cửa. Mở blog, đọc lại những dòng comment Ken viết cho nó,lặng nhìn lại những bức ảnh, những entry của Ken…. và rồi lại buồn.
Sáng hôm sau, 2 sis Jan và Yun đến kéo nó đi chơi. Tất cả đều cố làm nó vui. Nhưng có ai để ý rằng nhìn mọi người hạnh phúc, nó lại càng tủi thân.
_Sao buồn thế Kenny? Bọn anh đến ko thấy vui à?
_Dạ ko. Làm gì có chuyện đó. Em chỉ hơi …mệt..
_Tối qua lại khóc nữa à?Đừng khóc nữa Kenny à, khóc nữa Ken cũng ko về được đâu! E m hiểu chứ?
_Em biết rồi mà! Em ko sao đâu!
Hôm ấy ,Jan đưa cả bọn ra bãi biển ở ngoại ô, đấy là nơi lâu lắm rồi Kenny chưa tới. Mấy đứa ngồi chơi trò xây lâu đài cát, Kenny đi lượm vỏ sò để trang trí. Từ xa nhìn các anh chị, nó thấy sao cuộc sống thật cô đơn. Nếu như có Ken ở đây thì mọi việc đã khác. Nó còn nhớ có 1 lần 2 đứa giận nhau, nó bỏ ra bãi biển này… Ngồi cả buổi chiều mà Ken ko tìm thấy, mãi đến lúc mặt trời lặn thì Ken chạy tới:"Kenny ! Anh lại tìm thấy Kenny rồi! Em làm anh lo quá" trong bô dạng … thê thảm,với ánh mắt lo lắng của Ken, nó ko sao giận nổi. Vậy mà bây giờ nó đã mất Ken mãi mãi, bây giờ nó có muốn tìm cũng ko tìm lại được nữa. Gạt nhẹ giọt nước mắt, nó cố gắng quên đi ý nghĩ "mất Ken" để ko phải đau nữa. Đối với nó Ken chỉ đi 1 nơi thật xa… và rồi sẽ quay về.
_Jan! Mày làm hỏng cái cửa lâu đài rồi, đồ hậu đậu!
_Ơ! Lỡ tay! Kìa kìa… mày làm hỏng cái cầu rồi!
_Tại ai? Mày đổ nước phá tao thì có.
_Đâu…. đâu, chẳng có ai nhìn thấy, Janny nhờ!
_Có mà! Yunny ơi! Nó phá anh kìa!
_Thôi nào! Cứ như trẻ con ý!-Janny lên tiếng.
_Ừ nghe lời Janny, chẳng chấp thằng ku Yun.
_Hả? Ai thằng ku với mày?
Cuộc nói chuyện của anh chị làm nó phì cười, đã lâu rồi nó ko cười như thế. Mọi người quay lại nhìn nó, tròn xoe mắt rồi cũng phá ra cười.
_Thằng Jan là thằng trẻ con.
_Xì! Còn hơn cái thằng sợ vợ như mày. Hơ hơ…
_A ý anh Jan là ..
.anh Yun ko sợ sis Junny. Đáng xử chém..
_Ơko ! Ý anh là anh yêu Yunny nhà anh lắm, Yunny nhờ.
_Giỏi ăn nói nhờ!
_Chuyện! Mà thế này đã là gì! Dù có sợ vợ như thằng Yun cũng ko thể bằng thằng Ken
được. Ngày xưa nó…..
Và rồi im lặng….vô tư đến nỗi quên rằng Kenny đang buồn, cứ nhắc đến Ken là lại khóc , nhưng lần này Kenny cười.
_Ừ ha! Ngày xưa Ken nhà em sợ em nhắm ý.
_Đúng! Cái Kenny bảo gì nó cũng "vâng dạ" hết lời.
_Đợt trước,có lần cái Kenny nó sai rành rành ra đấy, thế mà thằng Ken vẫn bảo "Ken sai
Ken xin lỗi".
_Đó! Xem ra 2 anh vẫn còn phải học tập Ken nhà em nhiều, ko là 2 sis em cho…. biết tay.
_Bọn anh công tử mà phải sợ vợ á? Còn lâu!
_Á à !Thích chít à!Láo nhờ!Chị em đâu , cho2 thằng này nếm mùi" cực hình" nào!
3 đứa con gái dồn 2 thằng con trai quanh bãi biển….Vui! Hôm đó thực sự nó rất vui, nó cảm thấy hạnh phúc khi sống trong tình thương của mọi người. Tuy rằng tình thương ấy ko thể so sánh với tình yêu của Ken.Thời gian trôi qua mau, 2 năm rồi kể từ ngày Ken ra đi.
Hôm nay là ngày bọn nó ra trường. 4 năm dưới mái trường đại học ấy, có bao nhiêu kỉ niệm. Nó và 2 chị đang chuẩn bị tiết mục văn nghệ,nó chợt nhìn thấy mẹ Ken, bà hiệu trưởng năm nào
_Ơ …mẹ!
_Vẫn còn nhận ra ta à?
_Dạ, mẹ…dạo này bố mẹ sống thế nào ạ?
_Cũng ổn Hà ạ! Chắc bây giờ con bận phải ko? Sau khi kết thúc lễ ra trường , ra quán cafe
ngoài cổng trường, ta muốn nói chuyện với con
_Dạ vâng ạ!
Đã lâu rồi, nó mới gặp lại bà ấy. Từ ngày Ken ra nước ngoài, gia đình Ken cũng dọn luôn qua đấy. Khi Ken mất, bà cũng ko về Việt Nam nữa! Bây giờ gặp lại, so với ngày xưa, bà ấy đã gầy đi nhiều.
10h tại quán cafe" Remember" ( cuộc nói chuyện giữa nó và mẹ Ken):
_Con…con chào mẹ!
_Ừ ngồi xuống đi Kenny. Mấy năm qua con vẫn sống tốt chứ?
_Con ổn ạ ! Thế mẹ sống thế nào a?
_Ta cũng ổn! Mà vẫn coi ta là mẹ sao? Cũng 2 năm rồi, Kenny nhỉ? Chắc con cũng buồn
lắm phải ko? Đừng nói dối ta.
_Thật ra …con cũng buồn và tuyệt vọng lắm mẹ à! Mẹ cho phép con gọi mẹ như ngày xưa …mẹ nhé!
_Ta thì ko sao….nhưng con định gọi ta là mẹ đến bao giờ? Cái nhẫn con vẫn đeo sao?
_Con sẽ gọi mẹ là mẹ cả đời mẹ ạ! Cái nhẫn hả mẹ? Con quen rồi! Cái nhẫn cũng giống như Ken vậy.
_Con nên tìm 1 cậu bạn trai và lo cho tương lai của mình đi…Ken …nó
_Mẹ cứ kệ con…con ko sao đâu. Thế bố và mẹ…. sỗng có buồn lắm ko ạ?
_Có 1 đứa con trai chăm sóc cũng tốt con ạ!
_Mẹ nhận con nuôi hả mẹ?
_Ừ! Nói là chăm sóc thôi… chứ nó bị liệt con ạ! Mẹ thương nó như Ken vậy!
_Sao lại bị liệt hả mẹ?
_Chuyện kể ra thì dài lắm! Mẹ hỏi con 1 chuyện được ko? Chuyện của đứa con nuôi của ta, nó làm ta khó nghĩ quá!
_Vâng! Mẹ cứ nói đi ạ!
_Về chuyện tình yêu của nó con à! Nó yêu 1 cô bé, nhưng 1 ngày nó bắt buộc phải rời xa cô bé ấy. Rồi có nhiều chuyện xảy ra, nó bị liệt. Nó ko muốn cô bé ấy phải buồn vì có người yêu như nó và nó nói nó đã chết rồi. Cho đến bây giờ nó vẫn yêu cô bé ấy! Ta là mẹ nó…..nhưng thật sự ta ko hiểu lũ trẻ các con nghĩ gì mà lại làm như thế! Ta cũng chẳng biết làm sao nữa. Nếu là con, con nghĩ sao?
_Con ạ! Nếu con là anh ấy, con sẽ ko làm như thế đâu. Mẹ biết ko, con đã mất rất nhiều thời gian để quên Ken mà có quên được đâu. Con nghĩ cô bé kia cũng đau lòng như con vậy. Con nghĩ thà anh ấy cứ nói là anh ấy bị liệt,thì cô bé ấy chẳng bỏ đâu. Họ yêu nhau cơ mà! Bây giờ anh ấy lại bảo anh ấy chết rồi, như thế cả 2 đều phải đau khổ. Như vậy ko tốt chút nào!
_Mẹ cũng thấy thế…..nhưng nói nó ko nghe. Mà con….con vẫn ko thể quên Ken sao?
_Thế mẹ có bao giờ quên rằng mẹ đã từng có 1 người con là Ken ko ạ?
_Sao con hỏi thế? Làm gì có người mẹ nào quên mất con mình.
_Mẹ biết rằng…từ lâu con đã coi Ken như 1 người chồng mà mẹ! Chẳng có người vợ nào quên mất mình có 1 người chồng cả!
_Kể ra ….con đã là….. con dâu của ta. Giá mà…. Ken còn sống..
_Con vẫn là con dâu của mẹ mà! À ! Thế người con nuôi của mẹ giờ sao rồi ạ?
_Thằng nhỏ ấy à? Bác sĩ đã nói rằng nó vẫn còn chút hi vọng….nhưng có vẻ nó ko muốn tập, mấy năm rồi nó vẫn ngồi xe lăn. Tội nghiệp con trai tôi.
_Chắc anh ấy nhớ cô bé đó mẹ à! Giá như con được may mắn như cô bé đó, giá như Ken chỉ bị liệt thôi …ít ra như thế con còn được ở cạnh Ken. Nhưng….
_Nào! Chỗ đông người sao con lại khóc? 22 tuổi rồi, lớn rồi mà con chẳng thay đổi gì cả…..
_Mẹ ơi! Con hỏi câu này…. mẹ phải trả lời thật …mẹ nhé!
_Ta chẳng sống được là mấy nữa, ai lại nói dối con. Ta già rồi mà!
_Có thật.. là Ken đã mất ko hả mẹ? Con cảm thấy…. hình như Ken vẫn còn ở đây. Nhất là ngày hôm nay, lúc con diễn cùng 2 chị….con thấy…có 1 cảm giác gì đấy… như là cảm giác Ken đang nhìn con, như ngày xưa ấy mẹ ạ!
_Con nhạy cảm quá Kenny ạ! Thôi đừng buồn nữa. À ta thấy Jan và Yun bảo bọn nó sắp làm đám cưới à?
_Dạ 2 tháng nữa mẹ ạ! Mẹ cũng đến dự chứ ạ?
_Ừ ta phải đến chứ! Đó là bạn thân của Ken mà. Mà con cũng lo lập gia đình đi.
_Ko, con sẽ thay Ken chăm sóc cho mẹ.
_Đến vài năm nữa con sẽ phải hối hận vì phải chăm sóc 1 bà già như ta thôi.
_Ko, con sẽ ko hối hận đâu mà!
_Ken nó biết tấm lòng của con chắc nó sẽ vui lắm!
_Mẹ yên tâm, ở trên trời Ken sẽ hiểu mà!
_Vậy thỉnh thoảng gọi điện cho ta. Hôm nào 2 đứa kia cưới ,con mặc thật đẹp nhé, ta muốn chụp ảnh với con.
_Va^ng.
Nó về nhà lúc 11h 30 p. Vô tình nhìn thấy cái thư trên mặt bàn, thư gửi cho nó. Là thiệp mời dự lễ đính hôn của anh chị Yuki và Tony.
"Kenny à! Chiều nay 2h tại nhà hàng Ruby. Em đến dự nhé! Nhớ gọi cả bọn Janny và Junny nữa nhé! Đến sớm 1 chút nói chuyện với chị! Chị thấy nhớ em lắm^^!"
Nó cười" đã đính hôn thì cưới luôn đi lại còn…anh chị vẽ chuyện quá" Rồi nó xuống bếp, lôi cái bánh ngọt đang măm dở lúc sáng lên phòng, nó nhìn bức ảnh Ken trên bàn "chiều nay
Kenny đi dự lễ đính hôn của chị Yuki….ko có Ken đến chắc 2 người ấy buồn lắm…". Nó nằm ăn bánh, nghĩ vẩn vơ rồi ngủ quên mất.
2h15p tỉnh dậy, liếc cái đồng hồ …rồi cuống cuồng chạy đi. Nó đến nơi thì nhìn thấy 2 sis Yunny và Janny đến tự bao giờ
_Sao 2 sis ko gọi em?
_Sis gọi nhưng em đâu nghe máy!
_À em đang ngủ, chẳng nghe thấy gì.
_Đến muộn thế Kenny? Bọn chị chờ em mãi!-Yuki và Tony đi đến.
Nó nhe răng cười chạy đến ôm cổ Yuki.
_Moah!^^Em nhớ chị wa! Chị Yuki xinh wa! Anh Tony thích nhé! Em ghen khi anh mang chị Yuki của em đi mất đấy>"
_Ơ kìa , chị Yuki tự nguyện mà! Phải ko em yêu!
_Eo ! Hôm ấy anh Tony bảo….Yuki mà ko chấp nhận…anh chết cho Yuki xem….người ta thương người ta mới đồng ý nhá! Chứ còn lâu người ta mới thèm.
_Ha ..buồn cười..
_À Kenny này! Thế dạo này yêu ai rồi? -anh Tony vừa cười vừa hỏi.
_Em yêu Ken! Vẫn thế thôi!
Bầu không khí vui vẻ trở nên im ắng lạ lùng…..Mọi người nhìn Kenny…vừa thấy thương vừa thấy buồn thay cho nó…
_Hey Tony! Nice too meet you!- 1 người con trai lạ mặt lên tiếng.
_A Timmis! Về nước hồi nào thế?
_Vừa về sáng nay, thấy bọn nó bảo cậu cưới…tớ đến ngay. Khách ko mời …vô duyên nhỉ?
_Có ai nghĩ cậu về đâu mà mời. Với lại lúc sang Anh cậu có để lại địa chỉ đâu.
Nó lẳng lặng ngồi ra 1 góc bàn, lấy 1 ly rượu vang…. Ngồi 1 mình, thả hồn theo tiếng piano. Đang chìm vào kỉ niệm …thì nó bỗng giật mình:
_Timmis ngồi cùng có được ko?
_Ơ ..ừ cứ tự nhiên.
_Bé là bạn của Yuki hay Tony thế?
_Bạn của cả 2. Em là Kenny , đừng gọi em là bé.
_Ừ thế Kenny cũng là học sinh lớp vip à? Rất vui được làm quen. Anh là Timmis.
_Rất vui được lam quen , nhưng em ko phải học sinh lớp vip ạ!
_Kenny! Ra anh bảo!- Tony gọi nó, nó chạy biến ko kịp chào Timmis.
_Gì anh?
_Em thấy Timmis thế nào?
_Thế nào là thế nào ạ? Em ko hiểu.
_Thì có được ko? Có thích nó ko?
_Anh làm sao đấy Tony? Anh định giới thiệu Timmis cho em à? Để làm gì? Em ko thích.
_Kenny này! Em nghĩ lại đi, em đừng chìm trong quá như thế! Ken mất rồi, nó sẽ ko sống lại được nữa đâu.
_KO! Em tin Ken còn sống….và nếu như anh ấy ko tồn tại nữa, em cũng ko yêu ai đâu.
Nó chạy đi, ko muốn nghe thêm một lời nào từ Tony nữa. Nó cũng biết là ai cũng muốn tốt cho nó….nhưng nó chỉ cần Ken thôi…..nó ko cần ai khác.
_Sao ngồi ngoài này 1 mình thế Kenny?- Timmis đứng đằng sau nó từ bao giờ.
_Ko ạ! Em chỉ ko thích chỗ ồn ào
_À vừa nayx ….. em bảo ko học ở lớp vip, thế sao em được gọi là Kenny
_Em…em…là…
_Em là người yêu của ken phải không? Nếu đoán sai… thì cho anh xin lôĩ
_Anh biết Ken ạ?
_Ừ! Hồi trước, lúc nó chữa bệnh ở Anh, hai đứa anh có gặp nhau. Nó kể với anh về em nhiều lắm đấy! Lúc anh gặp nó, anh ko tin nó là Ken "hoàng tử băng giá" nữa cơ, hồi học năm thứ nhất, nó…chẳng biết quan tâm đến ai cả. Hóa ra nó thay đổi… vì em.
_Mọi người ai cũng bảo anh ấy mất rồi…ai cũng bảo em quên đi ma em vẫn cứ cảm thấy Ken còn sống anh ạ. Em không quên được… Em thật ngốc phải không anh?
_Ơ… Ken nó…à ko! Thôi em đừng buồn… em cứ làm điều gì em cho là đúng . Ông trời… chẳng phụ ai bao giờ đâu.
_Anh là người…đầu tiên bảo em như thế đấy ạ! Em cảm ơn.
_Không có gì! Chỉ tại anh thấy em giống em gái anh quá. Ngày trước, khi còn sống nó cũng dễ khóc như em vậy. Kenny ạ!
_Ơ…Em gái anh… Em xin lỗi!
_Có gì đâu! Mọi chuyện qua lâu rồi.
[…">Kể từ lần gặp đấy, Timmis nhận Kenny làm em gái. Thời gian cứ dần dần trôi, cuối cùng cũng đã đến ngày cưới của hai chi nó.
Ngày cưới của 4 anh chị… nó bận rộn hơn cả bốn nhân vật chính. Nó chạy quanh… Nào là lấy hoa cưới, treo bóng bay, rôi trang điểm cho 4 đứa trẻ con (phù dâu phù rể của anh chị mà) .Nó tất bật tư sáng sớm cho đến khi làm lễ .Suốt mấy năm qua, các anh chị cưng nó nhất. Hôm nay là dịp nó…"trả ơn" . Hôm nay nó cũng mặc váy trắng, một bộ váy dạ hội giản dị, cũng làm tóc điệu hơn một tẹo. Tuy không cầm hoa cưới, cũng ko có khăn voan trên đầu… nhưng trông nó cũng giống một "cô dâu"… chỉ có điều ko có chú rể của nó.
Mặc dù vậy, nó vẫn cưới toe, hai năm qua đã dạy cho nó cách che dấu cảm xúc! Va cũng vì hôm nay hai chị " lên xe bông" .Nó vui lắm.
_Kenny! Sao Janny nhà anh lâu thế. Em làm gì V anh đấy?
_Èo! Chị đang thay đồ. Cấm nhìn trôm.
_Nhưng mà…anh với thăng Yun sốt ruột lắm rồi đáy.
_Kenny! Chị Yunny nhà em làm gì lâu thế?
_Ơ hai cái anh kia. Nói nhiều quá! Kiên nhẫn đi! Em đang mệt phát điên lên mà có dám kêu đâu. Ôi! Mún chít wa.
_Thì em cứ… chết đi, đừng kéo V hai đứa anh theo nhá.
_Hai cái anh kia, cậy là anh rể băt nặt em à? Xì! Cứ về làm "rể" nhà 3 chị em em đi. Em cho biết tay. Xong rồi! Vào mà ngắm.
Nó kéo tấm rido che ra, 4 mắt của hai anh rể nó cứ tròn to tướng.
_Oa! Vợ anh xinh thế ! Cảm ơn Kenny nha.
_Hehe! Xiền… trả xiền đi.
_Cái con ranh này! Đòi tiền của cả anh rể à? Chị không dạy, mày lại hư à?
_Hông thèm trêu! Em ra xem anh trai với mẹ chồng em đến chưa đây!
Nói rồi !Nó chạy biến , bỏ lại 4 anh chị nó nhìn theo. buồn vì con bé vẫn thế… vẫn ko thể xóa nổi hình bóng Ken trong trái tim nó.
Nó ngồi trên hàng ghế đầu tiên, tay cầm hai hộp nhẫn, mồm lẩm nhẩm "bên trái của sis yunny, bên phải của sí janny ". Tiếng nhạc nổi lên, nó ngó xuống đằng sau, nhìn các chị xinh xinh của nó. Nhe răng cười. Sau khi hai sis nó trả lời cha xứ là "con đồng ý" nó lon ton chạy ra đưa hộp nhẫn… vẫn còn cố trêu anh chị thêm một câu. "Tí trả xiền công em!" .Nhìn anh chị trao nhẫn, nó hạnh phúc lây. Giơ bàn tay lên, nhìn lại cái nhẫn trên tay, nó mỉm cười.
Nó và mọi người giật mình quay lại, bởi tiếng phanh ô tô, vì có ai đó vừa mở cánh cửa nhà thờ. Nó đứng dậy, chợt giật mình… chợt im lặng và rồi dường như nó không còn tin vào mắt nó nữa, nó vẫn đứng đấy… Im lặng nghe tiếng bước chân bước vào giáo đường… Im lặng nhìn dáng đi những bước đi khó khăn của một người… Và rất quen, ánh mắt ấy nhìn nó cũng rất quen… Và rồi, 4 anh chị phá tan sự im lặng, trước khi nó kịp nói một tiếng "Anh" … Mọi người chỉ nói một từ duy nhất, mà thật sự là ngạc nhiên, không ai tin nổi "Ken!".
_Mọi người khỏe ko? Cưới ko mời Ken nha!
Đó là câu đầu tiên "người ấy " nói. Vẫn giọng nói ấy, vẫn ánh mắt ấy. Nó ko dám tin vào chính mắt nó và tai nó nữa. Từ đằng xa, mẹ Ken và Timmis đang nhìn nó, mỉm cười. Từ nãy đến giờ, nó vẫn im lặng… Im lặng ko nói một lời nà
o… chỉ nhìn thôi… và rồi "người ấy" ngã, có vẻ như quá mệt mỏi, từ cửa nhà thờ vào đến đây là một quãng đường khá dài với một người "bệnh"… Ngã! Nhưng người ấy ko đứng dậy, tay chống xuống thảm đỏ, "người ấy" ngước lên nhìn nó. Tất cả chỉ diễn ra bằng ánh mắt mà không một lời nào được nói ra.
" Đứng dậy đi Ken! Có làm sao ko?" Trừ 4 anh chị nó chạy đến giúp "người ấy" nhưng "người ấy" chỉ lắc đầu và nhìn nó. Dường như thời gian đang ngừng lại thì phải, lại một bầu ko khí im lặng đến lạ lùng. Nó… nở một nụ cười, một nụ cười để cố che đi hàng nước mắt trên má, và nó chạy đến. Để rồi nó nhận ra chiếc nhẫn 3 năm về trước vẫn ở trên tay người con trai ấy. Và "người ấy" ôm lấy nó.
_Kenny…!Ken xin lỗi.
_Ko sao! Ko sao mà! Ken về là tốt rồi!
Và hình như mọi người đều nhận ra phút giây đó là phút giây hanh phúc của nó và Ken, và hôm nay là một ngày tuyệt vời.
"Có thể trên thế giới này ko tồn tại một tình yêu vĩnh cửu… Nhưng ko ai có thể phủ nhận rằng… có những phút giây của tình yêu sẽ mãi là vĩnh cửu với thời gian".
